Home / CÂU CHUYỆN TRUYỀN CẢM HỨNG / [Câu chuyện số 9] Câu nói xót xa

[Câu chuyện số 9] Câu nói xót xa

Khác hẳn với những chuyến đi tình nguyện mình từng tham gia, nay mình được tham gia cùng với các bạn, anh chị, thầy cô trong khoa Y đại học Duy Tân để tổ chức ngày quốc tế thiếu nhi cho các em đang điều trị ung thư tại bệnh viện Ung Bướu Đà Nẵng. Tôi cảm thấy thật may mắn khi tham gia một công việc rất có y nghĩa dành cho các em. Nhìn thấy các em tham gia trò chơi hay nụ là những nụ cười trên khuôn mặt các em tỏ ra vui vẻ, lạc quan, và đôi chút hồn nhiên làm cho tôi có suy nghĩ khác, khác với những gì tôi từng thấy ở một vài trường hợp trước đây, hay chính là sự hồn nhiên ở lứa tuổi của các em nhỉ?. Tôi ví các em thật sự là một chiến binh, đang ngày ngày chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác đang dần dần cướp đi tuổi trẻ của các em. Hằng ngày phải chuyền hóa chất đến kiệt sức, rồi tóc cũng rung đi. Có câu nói khiến tôi hay những anh chị nếu nghe được chắc cũng nghẹn ngào, mà xót “ Anh đừng rút bình chuyền ra chờ mẹ em mang lọ mới để thay” . Mặc dù nụ cười luôn thường trực trên môi, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn các em vẫn chôn dấu nỗi buồn vì mắc phải căn bệnh ung thư đang ở độ tuổi còn quá trẻ.


Cảm ơn các em rất nhiều.Nhờ buổi tình nguyện lần này mà anh rút ra được bài học cho bản thân mình ,dường như các em đang truyền năng lượng cho anh vậy,là mình phải luôn cố gắng và biết hy vọng để vượt qua những khó khăn.


Chúc các em vượt qua được nó nhé! Luôn cố gắng để thực hiện ước mơ của mình nhé, <anh nghe mấy đứa nói về ước mơ của bản thân rồi đấy>, hãy luôn nở nụ cười để bố mẹ mình và mọi người cảm thấy vui hơn. Anh mong sẽ được gặp lại các em nhiều hơn nữa để đem lại niềm vui cho các em!!!

 

Nguyễn Văn Đàn – k24ydk5

About admin

Check Also

[Câu chuyện số 11] Tỏa nắng như những bông hoa hướng dương

Kể từ ngày hôm ấy gặp em, cô bé gầy gò vì việc điều trị …

Trả lời